Một phụ nữ ngoài 30 tuổi bị truy tố về tội vi phạm Luật Phúc lợi Trẻ em sau khi dùng tay đánh một cái vào lưng bé trai 33 tháng tuổi trong phòng chơi của một cơ sở bảo trợ mẹ đơn thân tại tỉnh Gyeonggi đã được tuyên vô tội ở cấp sơ thẩm. Bản án do Thẩm phán Ji Chang-gu, Tòa án Địa phương Suwon, bộ phận hình sự đơn thẩm số 2 tuyên ngày 19/8 cho rằng dù có xảy ra tiếp xúc thân thể, mức độ và hoàn cảnh vụ việc không đủ để xác định là hành vi “bạo hành thân thể” gây hại cho sức khỏe hoặc sự phát triển bình thường của trẻ.
Sự việc diễn ra lúc 18 giờ 40 ngày 15/2/2025. Tại khu vực cầu trượt trong phòng chơi, bé trai B (khoảng 33 tháng) đang ngồi thì bé gái C (15 tháng), con của bị cáo A, có động tác đẩy nhẹ như muốn B trượt xuống. Ngay sau đó, B nắm hai tay C và đẩy mạnh khiến C ngã ngửa ra sau. Chứng kiến ở cự ly gần, A tiến lại và dùng tay trái vỗ/đánh một cái vào lưng của B.
Cơ quan công tố cho rằng hành vi của A gây tổn hại thân thể hoặc có khả năng cản trở sự phát triển bình thường của B, từ đó truy tố theo Luật Phúc lợi Trẻ em. Phía A phủ nhận ý định bạo hành, khẳng định không có chủ ý làm hại trẻ.
Tòa án đánh giá bối cảnh là yếu tố then chốt. Theo hồ sơ và hình ảnh từ CCTV, B có thể trạng và sức mạnh nhỉnh hơn C, lại đã đẩy C ngã mạnh. Cú đánh của A nhằm vào vùng lưng, không phải vùng đầu hay mặt vốn dễ tổn thương, và chỉ xảy ra một lần. Qua video, lực tác động không cho thấy dấu hiệu đặc biệt mạnh.
Sau sự việc, trên lưng B xuất hiện vết ửng đỏ dạng dấu bàn tay, song hội đồng xét xử cho rằng không thể khẳng định vết này do cú đánh duy nhất của A gây ra dựa trên mức độ lực thể hiện trong video. Dù giả định có liên quan, tòa vẫn lưu ý khả năng da trẻ nhỏ dễ ửng đỏ, nên dấu vết không đủ làm căn cứ buộc tội.
Từ các dữ liệu do công tố nộp, tòa kết luận chưa đạt ngưỡng chứng minh rằng hành vi của A đã tạo ra nguy cơ thực tế đối với sức khỏe hay sự phát triển của trẻ để cấu thành “bạo hành thân thể”. Vì vậy, A được tuyên vô tội.
Bản án đồng thời nhấn mạnh điều này không đồng nghĩa cho phép việc trừng phạt thân thể trẻ nói chung. Việc định tội phải dựa trên đánh giá cụ thể từng trường hợp, gồm hoàn cảnh xảy ra hành vi, vị trí bị tác động, số lần, cường độ và mức độ tổn hại. Những tranh luận trên mạng xã hội về “bạo lực học đường” cũng không phải là khung pháp lý áp dụng trong tình huống giữa hai trẻ mẫu giáo tại cơ sở phúc lợi.
Vụ án cho thấy tiêu chuẩn pháp lý của Hàn Quốc về bạo hành trẻ em: tiếp xúc thân thể tự thân chưa đủ; cần chứng cứ cụ thể chứng minh nguy cơ gây hại sức khỏe hoặc cản trở phát triển bình thường. Đây là điểm khác biệt quan trọng giữa nhận định xã hội theo cảm tính và ngưỡng chứng minh trong tố tụng hình sự.
Để bạn đọc hiểu bối cảnh, Tòa án Địa phương Suwon là tòa án cấp cơ sở đặt tại thành phố Suwon, tỉnh Gyeonggi. Luật Phúc lợi Trẻ em là khung pháp lý bảo vệ trẻ em tại Hàn Quốc. Cơ sở bảo trợ mẹ đơn thân là nơi cung cấp chỗ ở và hỗ trợ cho phụ nữ chưa kết hôn cùng con nhỏ. CCTV (camera giám sát) thường được sử dụng như nguồn chứng cứ trong các vụ việc tương tự.
Trong khuôn khổ đó, phán quyết lần này khoanh rõ ranh giới giữa phản ứng bộc phát trước nguy cơ đối với trẻ và hành vi bạo hành bị hình sự hóa. Dù hành vi của A là không phù hợp trong môi trường chăm sóc trẻ, tòa cho rằng bằng chứng hiện có chưa đủ chứng minh yếu tố nguy hiểm cần thiết để kết tội theo luật. Đây là thông điệp đáng chú ý về yêu cầu chứng cứ và cách tiếp cận thận trọng của tòa án khi xử lý các cáo buộc bạo hành trẻ em.

