Tại Hàn Quốc, tranh cãi bùng lên sau khi YouTuber Park Wi công bố đoạn CCTV ghi lại vụ ngã khỏi tàu KTX trong lúc xuống xe bằng xe lăn. Sự việc xảy ra ngày 14/8 và video được đăng lên kênh “Wieracle” ngày 21/8, trước khi bị gỡ kèm lời xin lỗi. Đến ngày 26/8, câu chuyện đã vượt khỏi khuôn khổ vấn đề an toàn di chuyển của người khuyết tật để lan sang câu hỏi về quyền riêng tư và trách nhiệm của người làm nội dung số.
Theo diễn biến được biết, khi Park Wi rời tàu bằng dốc lên xuống chuyên dụng, bánh xe lăn vướng vào bàn chân của một xã hội phục vụ (nhân sự thực hiện nghĩa vụ thay thế quân dịch đang làm việc tại hiện trường). Anh chúi người ngã về phía trước nhưng chống tay kịp thời, sau đó đi khám và không phát hiện gãy xương. Người hỗ trợ tại chỗ đã xin lỗi ngay sau sự cố.
Một tuần sau, Park Wi công bố CCTV nhằm nhấn mạnh rủi ro an toàn mà người dùng xe lăn thường gặp: chỉ một sơ suất nhỏ từ người hỗ trợ hay vật cản cũng có thể dẫn tới chấn thương, nhất là với trường hợp hạn chế cảm giác ở phần thân dưới nên khó nhận biết tổn thương kịp thời. Anh cũng khẳng định không có yếu tố cố ý từ phía người hỗ trợ.
Tuy vậy, luồng ý kiến phản biện nhanh chóng nổi lên xoay quanh việc đưa hình ảnh từ CCTV lên nền tảng có lượng người xem lớn có phù hợp hay không. Dù đã làm mờ mặt, thông tin về địa điểm làm việc, thời điểm và bối cảnh có thể khiến người trong video bị nhận diện bởi những người xung quanh. Trọng tâm thảo luận vì thế dịch chuyển từ “an toàn khi lên xuống tàu” sang “bảo vệ cá nhân trước công chúng”.
Trước sức ép, Park Wi gỡ video và thừa nhận chưa cân nhắc đầy đủ vị trí của người hỗ trợ, người vốn đã nỗ lực giúp đỡ và lịch sự xin lỗi sau tai nạn. Anh cho biết cách truyền tải nội dung của mình chưa đủ thận trọng.
Tranh cãi tiếp tục leo thang khi một số người tự xưng làm trong ngành đường sắt nêu phản biện trên mạng, cho rằng Park Wi nhiều lần nhận được hỗ trợ khi đi KTX nhưng chỉ công bố cảnh lần gặp sự cố. Ngày 25/8, kênh “연예 뒤통령 이진호” nói đã nhận các chia sẻ tương tự từ nhân viên KTX. Tuy nhiên, danh tính người cung cấp thông tin và hồ sơ hỗ trợ cụ thể chưa được kiểm chứng công khai, nên không thể coi đó là lập trường chính thức của Korail (đơn vị vận hành KTX).
Khía cạnh pháp lý cũng trở thành tâm điểm. Theo Luật Bảo vệ Thông tin Cá nhân của Hàn Quốc, người xuất hiện trong CCTV có quyền yêu cầu xem dữ liệu liên quan tới mình, nhưng quyền riêng tư của bên thứ ba phải được bảo đảm. Việc đánh giá trách nhiệm pháp lý phụ thuộc vào quy trình cung cấp video, mục đích sử dụng, mức độ khử nhận dạng và khả năng xác định danh tính trên thực tế; không thể chỉ dựa vào việc “đã công bố” để kết luận vi phạm. Thời gian tiếp cận CCTV trong khoảng một tuần cũng làm dấy lên câu hỏi về thủ tục lấy dữ liệu.
Tác động hữu hình xuất hiện ở kênh “Wieracle”: lượng đăng ký từng vượt 1 triệu đã giảm xuống còn mức 99 vạn vào sáng 24/8. Không thể quy toàn bộ sự sụt giảm cho một nguyên nhân, nhưng diễn biến diễn ra sát thời điểm bùng tranh cãi.
Bên cạnh mọi lùm xùm, vấn đề cốt lõi mà vụ việc phơi bày vẫn chưa được giải quyết: đảm bảo quy trình hỗ trợ lên xuống tàu an toàn cho người dùng xe lăn trên hệ thống KTX của Hàn Quốc. Những chi tiết rất nhỏ như vị trí đứng của người hỗ trợ hay chướng ngại tại dốc lên xuống đều có thể dẫn tới ngã. Đồng thời, khi theo đuổi mục tiêu vì lợi ích công như quyền di chuyển của người khuyết tật, việc công bố tư liệu hình ảnh cần đặt song song nguyên tắc giảm thiểu tổn hại cho cá nhân có thể bị nhận diện, nhất là trong bối cảnh truyền thông cá nhân có sức lan tỏa lớn.

